24 sắc màu: Nỗi Nhớ


Nỗi nhớ

Đôi khi, nỗi nhớ khiến em ma mị. Nó như một luồng điện râm ran chạy khắp cơ thể, làm tất cả các tế bào thần kinh bị tê liệt. Em không thể cảm thấy gì ngoài sự nghèn nghẹn nơi lồng ngực, cay cay nơi khóe mắt. Nỗi nhớ đó là anh mà không phải là anh. Có lẽ nó chỉ là thứ gì đó đã từng là anh trong quá khứ. Thứ gì đó khiến em thổn thức không nguôi.

Nỗi nhớ giăng đầy trong em,

Gương mặt anh, nụ cười anh, vòng ngực ấm.

Tưởng như máu trong tim đông đặc.

Nỗi nhớ dâng đầy, dâng đầy.

Ôi chẳng có dòng sông,

Mà thuyền nào ngăn cách?!

Mà sao? Mà sao? Mà sao em không thể đến bên anh?!

Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng,

Đến bến bờ chỉ là giấc mơ thôi.

Căn phòng đêm nay câm lặng,

Sao như lửa cháy bốn bề.

Em ùa chạy như là khô gió cuốn,

Miên man trong nỗi đớn đau,

Mà không thể ra ngoài nỗi nhớ,

Không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu anh.

(Nỗi nhớ – Phú Quang)

Nỗi nhớhttps://www.nhaccuatui.com/bai-hat/noi-nho-ngoc-anh.t-cFk-EgbQ.html


Please follow and like us:
error

Leave a Reply

Your email address will not be published.