24 sắc màu: Nỗi sợ

Em đã từng sợ anh sẽ quên em. Vì vậy, em luôn cố gắng nhắc nhở anh về sự tồn tại của mình ở đâu đó trong cuộc sống của anh. Hay nói đúng hơn, em luôn cố gắng để mình xuất hiện trong cuộc sống của anh. Vậy là, tâm trí em giống như một cây tâm gửi. Nó bám vào cái cây khác để tồn tại và luôn lo lắng cái cây đó sẽ chết đi và nó sẽ chết theo. Nó đâu biết rằng, chính nó lại đang làm cho cái cây kia kiệt quệ và chết dần.

Em đã từng sợ những lời nói khiến em buồn, khiến em tổn thương. Một lời nói đau có thể khiến em nhớ mãi và đau mãi không thôi. Một lời nói đau của anh có thể khiến một trăm, một ngàn lời phản biện đau đớn nơi tâm trí em. Nó làm vết thương nhỏ ngày một lan rộng và ăn sâu. Mỗi khi em nhắm mắt lại, những lời nói của em lại vang lên cùng với vô vàn đợt sóng trong lòng.

Nhưng bây giờ em lại sợ những điều ngược lại. Em sợ những mảnh kí ức đẹp. Nó và hiện tại như một bức tranh sáng – tối. Em đã có rất nhiều và giờ đây tất cả chỉ còn lại như một sa mạc hoang vắng với một cái cây nhỏ bé heo hắt tồn tại. Cái sa mạc đầy cát đó đã cố gắng gom hết những giọt nước cuối cùng của mình để dành cho cái cây. Nhưng mỗi ngày khi mặt trời lên, cái cây lại héo thêm một chút. Sa mạc mênh mông là vậy, đầy nắng, đầy gió là vậy nhưng không thể ôm ấp một cái cây con.

I want. I want more. I want a fairy tale.

Please follow and like us:
error

Leave a Reply

Your email address will not be published.