Menu

Thương

0 Comments

À ơi…em đi lấy chồng, anh vẫn một mình.
À ơi…táo rụng sân đình thương anh một mình, một mình nhớ em…
Em đi rồi để lại trong lòng anh một khoảng trống mênh mang và vô biên. Em biết, khoảng trống đó cứ ngày một lớn hơn và làm anh ngày càng nhỏ bé trong đó. Anh nói, anh cô quạnh, anh nhớ…

Em lặng thinh.

Em vẫn hay trả lời anh bằng sự im lặng vì em cũng không biết mình sẽ phải làm gì hay làm như thế nào? Nhưng chắc chắn là em biết, em sẽ không bao giờ trở lại.
Em quyết định sẽ lấy chồng, lấy người mà em yêu và người mà có thể mang lại cho em một thế giới bình yên. Con người ấy gửi vào em cả niềm đam mê, say đắm, cả tình yêu vô bờ bến và dường như cả tuổi trẻ.

Tuổi trẻ và mối tình đầu làm cho người ta yêu không biết mệt mỏi và cho đi vô tư, không chút tính toán, do dự. Nhưng người ấy vẫn đáng thương lắm, đáng thương vì luôn là kẻ cô độc trong cuộc chiến gìn giữ hạnh phúc của mình, đáng thương vì người mà người ấy yêu không còn một trái tim nguyên vẹn.
Em sẽ có một gia đình nho nhỏ, một cuộc sống bình yên và xa nơi này. Em không sợ quá khứ nhưng em cũng không muốn khơi lại quá khứ vì sẽ có ai đó đau lắm.  Em sẽ và sẽ…thật nhiều dự định.

Mong thời gian đừng đi quá nhanh và đừng trôi quá chậm để ta cảm thấy ta cần có nhau và ta hạnh phúc vì có nhau!
À ơi…

27-04-2010

Please follow and like us:
Tags: , ,

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial